Tôi ghé sát vào điện thoại, lớn giọng hỏi Lưu Quốc Lương rằng có nhớ được các bước tôi vừa dặn không.
Phì phò phì phò...
Lưu Quốc Lương không nói gì thêm, nhưng phát ra một tràng tiếng thở hổn hển nặng nề và ngưng trọng.
Trương Soái và Tần Tuyết nhìn chằm chằm vào điện thoại, căng thẳng đến mức quên luôn hít thở.
“Lưu Quốc Lương!” Tôi bất chợt lại hét lên.
"Ta, ta nhớ rồi..." Một hồi lâu sau, giọng nói yếu ớt của Lưu Quốc Lương cuối cùng cũng vang lên ở đầu dây bên kia.
Chỉ một vài từ ngắn gọn, mà giống như ông chú phải khạc từng tiếng ra khỏi cổ họng, nghe dồn nén và cổ quái không thể tả.
Tần Tuyết giựt phăng điện thoại di động từ trong tay Trương Soái, gấp gáp thúc giục: "Chú Lưu, chú ngàn lần phải..."
Cạch!
Đầu dây điện thoại bên kia không đợi Tần Tuyết nói xong, đã cúp điện thoại.
Tút tút tút...
Điện thoại vang lên âm báo gác máy.
Trong phòng khách thoáng chốc rơi vào trạng thái im lặng.
Ai cũng không thể đoán được tình hình hiện tại của Lưu Quốc Lương rốt cuộc ra sao.
Trương Soái và Tần Tuyết liếc mắt nhau, sau đó cùng quay sang nhìn tôi, Trương Soái thì thầm với tôi: "Đại sư, nếu chú Lưu thoát được khỏi biệt thự, chúng ta có phải nên đi đón chú ấy hay không?"
Cậu ấy vừa nói vừa âm thầm nháy mắt với tôi.
Tôi lập tức hiểu ý, tìm cớ đi theo cậu ấy đến một chỗ cách xa Tần Tuyết, lúc này Trương Soái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-phong-thuy-su/1887123/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.