Vân Tranh hơi nheo mắt lại — tên Dung Thước này, thế mà lại giở trò đánh lén!
Nàng lập tức cắn mạnh một cái lên môi mỏng của hắn.
Người đàn ông khẽ bật ra một tiếng rên đầy mờ ám, khiến mặt Vân Tranh đỏ bừng như sắp bốc cháy.
Gì mà phát ra âm thanh ám muội như vậy chứ? Trái tim nàng đập như trống trận, mãi vẫn chưa thể bình ổn.
Mãi đến khi nụ hôn kết thúc.
Phiêu Vũ Miên Miên
Vân Tranh nắm tay lại, đ.ấ.m nhẹ lên n.g.ự.c Dung Thước hai cái, vừa như trách cứ vừa như làm nũng:
“Ta có bảo ngươi hôn ta sao?”
Dung Thước đưa bàn tay thon dài, xương khớp rõ ràng ra bao lấy tay nàng, cúi người xuống, chăm chú nhìn nàng, nói nghiêm túc:
“Ta là hôn để trả lại.”
Vân Tranh suýt bật cười vì tức.
Trả lại cái gì? Có thiệt thòi cũng là nàng chứ bộ!
Cái tên này... từ bao giờ lại trở nên mặt dày như vậy? Vân Tranh ngẩng đầu nhìn hắn, giả vờ giận dỗi hỏi:
“Ngươi học đâu ra mấy trò này? Có phải sau lưng ta đi tán tỉnh nữ nhân khác rồi không?”
Dung Thước lắc đầu: “Không có.”
“Thật không đó?” Vân Tranh nghi hoặc, nhướng mày.
“Thật. Cả đời Dung Thước ta, chỉ có một mình Vân Tranh.”
“Miễn cưỡng tin ngươi lần này.” Vân Tranh hừ nhẹ một tiếng, ngạo kiều quay mặt đi. Nàng nghĩ tới điều gì, chợt ngẩng đầu nhìn hắn hỏi:
“Ngươi đến đây từ khi nào?”
“Mới tới không lâu.”
Vân Tranh cong môi cười: “Ngày mai ngươi có đi xem ta thi đấu không?”
“Sẽ đi. Lần này ta đến là để xem nàng.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908752/chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.