Diệp Uyển Tịch lạnh lùng liếc Vân Tranh một cái, trong lòng vẫn ấm ức vì bị chơi xỏ lại còn phải đưa linh thạch, bèn hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi thẳng thừng. Liễu Mạch Thành và Du Mân lập tức theo sau.
Đến khi trong phòng lô chỉ còn lại Vân Tranh và Nam Cung Thanh Thanh, hai người nhìn nhau cười, rồi đập tay một cái đầy ăn ý.
Vân Tranh gọi tiểu nhị tới, dặn anh ta đóng gói phần thức ăn còn dư – hơn năm mươi món, cùng vài vò rượu vào hộp mang đi, rồi thanh toán tổng cộng mười vạn linh thạch. Cô cất hết vào không gian trữ vật, sau đó cùng Nam Cung Thanh Thanh rời khỏi tửu lâu Phong Linh.
Trở về khách điếm, Vân Tranh cùng Nam Cung Thanh Thanh tới phòng của Phong Hành Lan và Mộ Dận.
Mộ Dận bày ra gương mặt u uất, trừng mắt nhìn hai người:
“Nghe nói hai người các ngươi ra ngoài chơi mà không rủ ta theo! Quá thất vọng rồi đó!”
Vân Tranh như thường lệ gõ một cái vào ót hắn, cười nói:
“Chúng ta có mang ít đồ về cho mọi người đấy, ta đã nhắn tin cho bọn họ tới rồi.”
“Đồ? Là cái gì thế?” Mộ Dận lập tức tỏ ra hào hứng.
Nam Cung Thanh Thanh mỉm cười: “Chờ một chút là biết thôi.”
Chẳng bao lâu sau, Úc Thu, Mạc Tinh, Yến Trầm và Chung Ly Vô Uyên đều tới.
Úc Thu nhướng mày, giọng lười biếng:
“Gọi gấp như vậy, lại còn thần thần bí bí, làm gì thế?”
Trong ánh mắt nghi hoặc của mọi người, Vân Tranh lấy ra một chiếc bàn dài từ trong nhẫn trữ vật,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908751/chuong-288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.