Vào phòng ghế lô, Vân Tranh và Nam Cung Thanh Thanh ngồi xuống bên nhau. Lúc Du Mân định chen vào ngồi ở chỗ bên cạnh Vân Tranh —
Phịch! Một tiếng động vang lên, giống như vật nặng rơi xuống đất.
Chỉ thấy Vân Tranh như rất “vừa khéo” đá đổ chiếc ghế kia, ghế lăn lông lốc mấy vòng.
Du Mân sững người trong chốc lát.
Vân Tranh liếc hắn một cái, từ tốn nói:
“Du sư huynh nên ngồi bên đối diện thì hơn. Ghế này bám đầy bụi.”
Nam Cung Thanh Thanh cũng phụ họa:
“Đúng đó, sư huynh ngồi đối diện đi, cứ nhất quyết ngồi cạnh chúng ta làm gì?”
Vân Tranh nghe vậy, ánh mắt liếc sang Nam Cung Thanh Thanh, như cười như không.
Thanh Thanh đúng là dễ dạy.
Bầu không khí có chút gượng gạo, cuối cùng vẫn là Diệp Uyển Tịch lên tiếng phá vỡ. Nàng vẫy tay gọi Du Mân, cười nói:
“Các sư muội ngại người lạ, Du Mân, huynh ngồi sang bên ta đi.”
Du Mân ừ một tiếng, khóe mắt liếc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Tranh, đáy lòng tràn đầy bực bội.
Sau khi mọi người đã ngồi ổn định.
Diệp Uyển Tịch hỏi:
“Hai vị sư muội muốn ăn gì không? Hôm nay để sư tỷ mời, đừng khách sáo nhé.”
Vân Tranh ngẩng đầu, lễ phép nói:
“Sư tỷ khách sáo quá rồi…”
Diệp Uyển Tịch cười xua tay:
Phiêu Vũ Miên Miên
“Không khách sáo gì đâu. Mời hai vị muội muội một bữa cơm, sư tỷ vẫn lo được.”
Liễu Mạch Thành thì nhìn chằm chằm Nam Cung Thanh Thanh, ánh mắt thoáng hiện lên một tia thèm khát, cười tươi:
“Hai vị sư muội đừng ngại quá.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908750/chuong-287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.