Hôm sau.
Vào giờ Mẹo, bên ngoài đã râm ran tiếng người, cả đội tề tựu vang lên rộn ràng khí thế.
Đội ngũ của Thánh Viện cũng đã tập hợp đầy đủ.
Vân Tranh và các thành viên tiểu đội Phong Vân đều đứng trong hàng ngũ, cùng mọi người tiến về cánh cổng lớn mà hôm đầu tiên đến đây bọn họ từng nhìn thấy.
Cửa đá đã mở.
Họ bước vào, đập vào mắt là một lôi đài khổng lồ lơ lửng giữa không trung. Hai bên lôi đài là những bậc thang màu đen cũng lơ lửng, rộng rãi đến mức đủ cho khoảng hai mươi người đi song song.
Cầu thang bên trái và bên phải dẫn đến những vị trí khác nhau.
Lúc trước từng gặp qua vị lộ lão tươi cười niềm nở đứng ra nói: “Các đệ tử trẻ tuổi dự thi, xin mời đi bên trái.”
“Những người còn lại, mời đi theo lối bên phải lên thính phòng.”
Viện trưởng và năm vị phó viện trưởng đều thoáng sững người, rõ ràng là cũng thấy kinh ngạc — không ngờ lại tách riêng ra từ sớm như vậy? Tống Cực trước tiên gật đầu với lộ lão, rồi xoay người nghiêm giọng nhắn nhủ với năm mươi đệ tử dự thi: “Thi đấu chỉ là thi đấu, mạng sống các ngươi mới là quan trọng nhất. Mong các ngươi đoàn kết, nếu không làm được ——”
“Cũng tuyệt đối không được âm thầm hại người nhà mình! Nghe rõ chưa?”
Những lời cuối của Tống Cực mang thêm uy nghiêm, ẩn chứa ý tứ sâu xa.
“Rõ ạ!” Bọn họ đồng thanh đáp.
Năm vị phó viện trưởng cũng lần lượt dặn dò thêm vài câu.
Trong lúc đó, Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908753/chuong-290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.