Phó Oánh Tuyết thấy Vân Tranh nói như vậy, vốn nên cảm thấy yên tâm, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại có chút bồn chồn, như thể mình đã nói sai điều gì đó.
“Oánh Tuyết, mau bảo Kiều Kiều đến xin lỗi tiểu sư muội đi.” Phó Oánh Tuyết đẩy Lý Kiều Kiều lên phía trước.
Lý Kiều Kiều bị đẩy đến trước mặt Vân Tranh, trong lòng tất nhiên không tình nguyện. Nhưng nếu không xin lỗi, e là sẽ khiến Oánh Tuyết và mấy người kia sinh bất mãn.
“Xin lỗi, ta nói chuyện hơi thẳng.” Lý Kiều Kiều nhàn nhạt nói, nghe chẳng khác nào đang ban ơn, lại còn mang theo cảm giác như đang đứng ở thế bề trên.
Vân Tranh không nói gì, chỉ cười nhẹ.
Không thể đoán ra nàng đang nghĩ gì.
Không khí bắt đầu trở nên gượng gạo, Triệu Sơn bèn lên tiếng: “Đi thôi, chắc cũng sắp đến khu vực có Thánh Linh Quả rồi. Mọi người nhớ cẩn thận, Ảnh hầu trên trời rất khó đối phó.”
“Được.” Phó Oánh Tuyết đáp.
Dọc đường đi, Vân Tranh gần như không mở miệng.
Phó Oánh Tuyết không rõ là do áy náy hay vì lý do nào khác, định tìm chuyện để nói với Vân Tranh, nhưng mỗi lần Vân Tranh trả lời đều rất ngắn gọn, không thì chỉ cười, khiến nàng không biết phải nói tiếp thế nào.
Còn Lý Kiều Kiều thì nhìn thấy Phó Oánh Tuyết đối xử tốt với Vân Tranh như vậy, trong lòng có chút khó chịu, liền tìm mọi cách kéo Phó Oánh Tuyết về phía mình, thân mật khoác lấy tay nàng.
Phó Oánh Tuyết dĩ nhiên hiểu rõ tâm tư nhỏ nhặt của Lý Kiều Kiều, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908632/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.