Không bao lâu sau, ba người Phó Oánh Tuyết lại quay trở về.
Trong sáu người, có đến năm người đang nhăn mặt đau đầu không biết phải phá trận như thế nào.
Lúc này, Tưởng Phong – người ít nói, bỗng nhìn sang Vân Tranh, mở miệng hỏi:
“Vân sư muội, lúc nãy muội nói đây là trận pháp, vậy có cách nào phá được không?”
Trong chớp mắt, ánh mắt của những người còn lại cũng dồn về phía Vân Tranh.
Vân Tranh lắc đầu, bình thản nói:
“Ta không hiểu mấy thứ này.”
Sắc mặt mấy người lập tức trở nên khó coi, biểu cảm có chút... vi diệu.
Phó Oánh Tuyết ngượng ngùng cười gượng:
“Vân tiểu sư muội, lúc nãy không phải muội nói muội có hiểu sơ qua trận pháp sao?”
“Bây giờ thì hoàn toàn không hiểu nữa rồi.” Hoặc là nói đúng hơn: vốn dĩ chẳng có hứng để hiểu.
Lý Kiều Kiều cắn môi, nghiêng đầu liếc nhìn Vân Tranh, giọng hơi tủi thân:
“Vân tiểu sư muội, muội đang giận ta vì những lời vừa nãy phải không?”
“Muội nghĩ sao?” – Vân Tranh nhướng mày, đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm vào nàng.
Lý Kiều Kiều đứng dậy, nhìn xuống đỉnh đầu Vân Tranh từ trên cao, giọng đầy bất mãn:
“Vân tiểu sư muội thật nhỏ mọn, ta chỉ vì lo cho sự an toàn của mọi người nên mới nói thế. Với lại, ta đã xin lỗi muội rồi còn gì.”
Phó Oánh Tuyết vội kéo nàng lại, không cho nói tiếp.
Trong lòng Lý Kiều Kiều cực kỳ bực bội với Vân Tranh – một đứa nhóc kiến thức còn non mà cũng không cho ai góp ý lấy một câu.
Triệu Sơn thấy vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908633/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.