Lời vừa thốt ra, không khí vốn đã có phần kỳ lạ bỗng chuyển hướng, biến thành… kỳ dị kiểu “quỷ súc”.
Gương mặt luôn âm trầm của Tưởng Phong cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Vân Tranh nghiêm túc nhìn hắn, giọng nói đầy chân thành:
“Du sư huynh, đôi mắt bị giật gân phải mau trị đi, đừng vội từ bỏ cuộc sống.”
Mọi người: “……”
Gương mặt nàng vẫn rất nghiêm chỉnh, “Ta thấy tròng mắt huynh hình như có đốm trắng, nếu không chữa kịp thời thì e rằng sau này sẽ ảnh hưởng đến thị lực, trẻ như vậy mà mắc đục thủy tinh thể thì không hay đâu.”
Khóe miệng Du Mân co rút.
Đục thủy tinh thể là cái gì?!
“Du sư huynh, ta có thể mạo muội nói thêm vài câu được không?”
Du Mân: “……”
Không mạo muội chút nào cả, nhưng có linh cảm rằng… không phải lời hay ho gì.
Phiêu Vũ Miên Miên
Vì phép lịch sự, hắn vẫn gật đầu.
“Tròng trắng mắt huynh có tia máu, sau này cố gắng đừng trợn mắt to như vậy. Vừa rồi nhìn thấy ta còn tưởng là oan hồn đến tìm mạng chứ!”
Du Mân tối sầm mặt, suýt nữa không giữ nổi bình tĩnh.
“…Ta sẽ chú ý.” – Du Mân cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Cảm xúc mất mát đau khổ của Lý Kiều Kiều vừa rồi lập tức khựng lại. Nghe Vân Tranh nói xong, cô nàng quay sang nhìn mắt Du Mân, bỗng thấy… đúng là hơi giống thật.
Phó Oánh Tuyết cũng cảm thấy phức tạp trong lòng.
Còn Triệu Sơn thì đang cố nhịn cười đến nỗi nội thương.
Tưởng Phong liếc nhìn Vân Tranh thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908631/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.