Thanh Phong ngẩn người, sau đó đưa tay nhận lấy tờ giấy, vẻ mặt thoáng qua chút phức tạp, rồi nhẹ gật đầu đáp:
“Vâng, Vân tiểu thư.”
Vân Tranh xoay người rời đi.
Thanh Phong nhìn theo bóng dáng trắng muốt ấy, trong lòng khẽ thở dài, lông mày bất giác hiện lên nỗi u sầu.
…
Sau khi quay lại Thánh Viện, việc đầu tiên Thanh Phong làm là đưa lá thư mà Vân Tranh gửi cho Đế Tôn.
“Đế Tôn, đây là vật Vân tiểu thư nhờ ta chuyển cho ngài.”
Chưa kịp nói hết câu, Đế Tôn đã nhanh chóng vươn bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng, giật lấy tờ giấy từ tay hắn như có chút vội vàng.
Thanh Phong sững người mất vài giây.
Cuối cùng, Đế Tôn lạnh lùng liếc hắn một cái, môi mỏng khẽ mở:
“Ngươi lui ra đi.”
“Hả?” Thanh Phong còn chưa hoàn hồn, nhưng rồi cũng không dám nhìn kỹ Đế Tôn nhà mình, lập tức cúi đầu liên tục vâng dạ, vội vàng rút lui như chạy nạn.
Sau khi Thanh Phong rời khỏi, trong phòng chỉ còn lại một mình Đế Tôn.
Hắn cầm lấy tờ giấy, ánh mắt sâu thẳm thoáng hiện lên chút cảm xúc khó tả. Đôi môi mím lại, gương mặt tuấn tú pha lẫn lo lắng và căng thẳng.
Cô ấy muốn nói gì với mình đây? Dung Thước mở tờ giấy ra, năm chữ to đập ngay vào mắt khiến lông mày hắn lập tức nhíu lại, nhưng khóe môi lại âm thầm cong lên.
Phiêu Vũ Miên Miên
Hắn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cô khi viết ra mấy chữ này… vẫn bướng bỉnh như mọi khi.
Trên tờ giấy viết:
“Dung Thước, đồ nhát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908571/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.