Chung Nhị Thúc nghe vậy, thân hình khẽ cứng đờ.
Rơi vào đường cùng, ông đành bồi thường cho khách điếm Mãn Phúc gấp đôi số linh thạch để sửa chữa.
Dưới ánh mắt chế giễu và khinh thường của mọi người, ông dẫn Tam trưởng lão cùng Chung Tử Nam rời đi trong vội vã.
Chưởng quầy khách điếm cũng cảm thấy hả dạ.
Mọi chuyện dần hạ màn, đám đông tản đi.
Chưởng quầy nhìn Vân Tranh, nhận ra nàng không phải người tầm thường, liền định mời nàng vào Mãn Phúc khách điếm nghỉ ngơi. Nhưng Vân Tranh từ chối thẳng:
“Không cần đâu, ta không xứng với khách điếm cao quý của các ngươi.”
Nghe vậy, chưởng quầy lúng túng cười gượng.
Ban nãy hắn quả thực đã khoanh tay đứng nhìn, mặc kệ Chung gia ức h.i.ế.p nàng…
Ánh mắt Vân Tranh vẫn lạnh như băng.
Khi đám người tan đi, đường phố thông thoáng trở lại. Lúc này, hai cỗ xe ngựa có dấu Chu Tước chậm rãi tiến vào, lập tức khiến mọi người chú ý.
“Là xe ngựa của Chu Tước quốc! Vừa nãy lo xem náo nhiệt nên không để ý!” – Có người kinh ngạc kêu lên.
“Nghe nói lần này Thái tử Chu Tước quốc cùng Cửu công chúa cũng tham gia kỳ tuyển sinh của Thánh Viện!”
“Hôm nay đúng là ngày hội của những thiên tài, người nào người nấy đều là rồng phượng trong loài người.”
“Nghe đồn Thánh Viện chỉ tuyển 800 đệ tử mới. Nếu trong vòng tuyển chọn mà biểu hiện xuất sắc, sẽ được trở thành đệ tử tinh anh, được hưởng tài nguyên tu luyện khác hẳn người thường!”
“Đông Châu tứ đại mỹ nhân, lần này có mặt ba người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908570/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.