Nhắc đến kỳ thi chiêu sinh, nụ cười của Vân Tranh cũng dần thu lại.
“Ta biết rồi.”
Dung Thước xoa nhẹ lên đầu nàng, nói: “Bản tôn đã xem qua danh sách các thiên kiêu dự thi. Trong số họ có không ít người thực lực vượt trội hơn ngươi. Nếu mục tiêu của ngươi chỉ là vào Thánh Viện, thì với thực lực hiện tại đã dư sức.”
“Nhưng nếu ngươi muốn được quyền tự chọn phân viện để theo học sau kỳ thi, thì cần phải thể hiện thật xuất sắc.”
Vân Tranh trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Ta hiểu rồi. Ta sẽ nỗ lực để giành lấy vị trí đứng đầu.”
Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn không trang điểm lên, mỉm cười rạng rỡ, đẹp đến ngây người.
Dung Thước khẽ cong môi: “Bản tôn sẽ chờ ngươi ở Thánh Viện.”
“Ngươi không đi sao?”
“Bản tôn sẽ ở lại đây với ngươi thêm một thời gian.”
Ra khỏi cửa sau, có không ít ánh mắt bị thu hút bởi tổ hợp kỳ lạ của hai người.
Một cô gái mặc hồng y, dung mạo tinh xảo đến mức khiến người ta kinh diễm. Bên cạnh nàng là một... đại thúc, mặt đầy râu ria, khóe mắt còn có một vết sẹo dao. Dù khí chất không tầm thường, nhưng vẫn có vẻ kỳ quái.
Vân Tranh trông thấy một người bán hàng rong đang cầm xiên hồ lô đưa cho một ông chú, liền hơi nhíu mày, nghiêng đầu hỏi: “Ngươi muốn ăn hồ lô đường à?”
Dung Thước mặt không biểu cảm: “Không ăn.”
“Được rồi, chờ ta chút.”
Nói xong, nàng chạy đến mua hai xiên hồ lô đỏ au.
Dung Thước tưởng nàng mua một xiên cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908572/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.