Đêm đó, Vân Tranh dẫn theo Nguyệt Quý đi một vòng khắp mọi ngóc ngách trong Vương phủ.
Những hạ nhân khác thì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chỉ có Nguyệt Quý là lờ mờ đoán được tiểu thư nhà mình đang làm một chuyện gì đó rất kỳ bí. Bởi vì mỗi khi đến một góc nào trong phủ, Vân Tranh đều cầm cây bút lông dài màu đen kia vẽ vài nét bâng quơ.
Nếu có d.a.o động linh lực rất nhỏ, e là Nguyệt Quý cũng chẳng thể phát hiện nổi.
Nhưng nàng cũng không hỏi gì Vân Tranh.
Thực ra, Vân Tranh đang âm thầm bố trí một trận pháp huyền thuật bảo vệ Vân Vương phủ. Sở dĩ chọn đêm nay là vì nàng không ngủ được, cũng không có tâm trạng để tu luyện.
________________________________________
Sáng sớm hôm sau
Trước cổng Vân Vương phủ có rất đông người đến thăm. Một nửa là đến để kết thân, nửa còn lại thì đến cầu hôn Vân Tranh.
Tuy nhiên, lão Vương gia thẳng tay từ chối hết bọn họ ngay ngoài cổng.
“Hừ! Đám người mắt chỉ biết nhìn lợi danh ấy, trước kia thì lạnh nhạt với phủ chúng ta. Bây giờ thì muốn bám vào ư? Còn lâu họ mới với tới được!” – Lão Vương gia tức giận hừ lạnh một tiếng.
Những ngày sau đó, Vân Tranh đều ở lại Vương phủ. Lúc thì chăm sóc Vân Diệu, khi lại trò chuyện cùng lão Vương gia. Việc tu luyện tạm thời bị nàng gác sang một bên.
Cứ thế trôi qua nửa tháng, Giang Dịch Thần đột ngột đến tìm nàng.
________________________________________
Trong đại sảnh
Nhìn vị công tử phong nhã, tiêu sái trước mắt, Vân Tranh đi thẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908562/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.