Hoàng cung, Dưỡng Tâm Điện.
Thống lĩnh Cấm vệ quân dẫn người áp giải Vân Tranh đến trước cửa Dưỡng Tâm Điện. Không khí xung quanh lập tức trở nên căng thẳng và ngột ngạt.
Sát khí đằng đằng.
Chỉ trong chớp mắt, đám Cấm vệ đã rút kiếm, chĩa thẳng về phía nàng.
Cùng lúc đó, vài luồng khí tức cường đại ẩn mình trong bóng tối cũng bắt đầu xuất hiện — là mấy trưởng lão theo phe Sở Duẫn Hành. Bọn họ không phải là người do Hoàng thượng phái đến, mà là người của gia tộc bên ngoại – từ mẫu phi của Sở Duẫn Hành.
‘Kẽo kẹt ——’
Cánh cửa lớn Dưỡng Tâm Điện mở ra. Ánh mắt Vân Tranh lập tức bắt gặp một nam tử trẻ tuổi tuấn tú, trên người mặc long bào vàng rực, ánh mắt cao ngạo, mang theo vẻ khinh miệt.
“Vân Tranh, đã lâu không gặp.” – Sở Duẫn Hành nhìn nàng chăm chăm, ánh mắt lóe sáng.
Hắn nheo mắt, dường như đang chờ đợi biểu cảm từ kinh ngạc đến hoảng loạn của nàng.
Nhưng trái lại, Vân Tranh vẫn bình tĩnh như thường, trên môi còn mang theo một nụ cười mỉa mai, như thể đang chế giễu vở hề mà hắn đang diễn.
Sở Duẫn Hành lập tức cảm thấy tự tôn bị giẫm nát, cười lạnh đầy giận dữ:
“Vân Tranh, hiện tại ta đã là Hoàng đế Đại Sở, ngươi thấy tình cảnh bây giờ, chẳng lẽ không cảm thấy hối hận sao?!”
Vân Tranh: “……”
Tên này… bị hoang tưởng à? Sở Duẫn Hành tiếp tục đe dọa:
“Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn ở lại bên ta, ta sẽ cho ngươi một danh phận, còn có thể giúp lão Vân gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908563/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.