"Gia gia, người đừng lo quá." Vân Tranh dịu dàng trấn an.
"Cô cô kịp thời uống đan dược ta đưa, nên xương cốt đã có thể lành hoàn toàn. Chỉ là... đến giờ vẫn chưa tỉnh lại..." Vân Tranh nói đến đây, trong mắt thoáng hiện vẻ buồn bã, nàng thở dài rồi giải thích:
"Nguyên nhân là vì cô cô chưa vượt qua được cú sốc tâm lý. Chính vì thế, mới chưa chịu tỉnh lại."
Lời ngầm trong đó là: Vân Diệu vì thua cuộc trước Phương Tư Ngôn trong trận tỉ thí hôm nay, khiến tâm lý mà nàng gầy dựng suốt nửa năm qua sụp đổ. Nàng không thể chấp nhận sự thật ấy, nên mới lựa chọn trốn tránh, không tỉnh lại để khỏi phải đối mặt.
Vân lão Vương gia im lặng hồi lâu.
Ông chăm chú nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Vân Diệu, trong lòng dâng lên nỗi xót xa không nói nên lời.
Kèm theo đó là sự day dứt sâu sắc.
Là phụ thân, vậy mà ông lại yếu đuối đến mức chẳng thể báo thù cho con gái mình, thậm chí còn phải tận mắt chứng kiến con bị kẻ khác đánh đập!
Ông cảm thấy vô cùng nhục nhã!
Hốc mắt Vân lão Vương gia đã mờ đục, giờ lại hoe đỏ. Cả thể xác lẫn tinh thần đều tràn ngập cảm giác bất lực.
“Diệu Nhi, con mau tỉnh lại đi. Tên khốn Phương Tư Ngôn đó giờ đã trở thành phế nhân rồi. Sau này nếu gặp lại hắn, cứ việc đánh, cứ việc mắng! Mọi chuyện đã có cha lo. Dù có phải liều mạng với Phương gia, cha cũng tuyệt đối không để họ làm tổn thương con thêm một lần nào nữa!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908561/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.