Nguyệt Quý khẽ “á” một tiếng, đưa tay xoa trán.
Sau đó nàng nghiêm túc nói: “Đương nhiên rồi, Nguyệt Quý cảm thấy tiểu thư nên mạnh mẽ như vậy, không cần vì một tên ngụy quân tử mà sinh ra tâm trạng tiêu cực gì.”
Nghe vậy, môi đỏ của Vân Tranh khẽ cong: “Sau này sẽ không như vậy nữa.”
Hai người nhìn nhau cười.
—— Giờ phút này, trong hoàng cung.
Tại Từ Ninh Cung.
Một mama mập mạp tiến đến, ghé tai người phụ nữ mặc cung trang hoa lệ đang ngồi ở vị trí chủ vị thì thầm vài câu.
Sắc mặt của người phụ nữ kia lập tức trở nên lạnh lẽo.
“Choang!” – một tiếng vang dội, nàng ta đập mạnh chén trà lên bàn, nước trà văng tung tóe.
“Nó thật to gan!”
Trong điện, cung nữ và thái giám nơm nớp lo sợ, không ai dám thở mạnh.
Người phụ nữ kia đứng dậy, trên gương mặt vẫn giữ vẻ đoan trang quý phái, chỉ là ánh mắt đã phủ đầy lửa giận.
“Thái hậu bớt giận.” Mama mập vội bước lên khuyên giải.
“Ai gia thật sự không hiểu nổi, Hoàng thượng sao lại dung túng cho một đứa phế vật đến mức dám đánh chính con trai ruột của mình!” Thái hậu tức giận nói, trong đầu hiện lên bóng dáng khuynh quốc khuynh thành ấy, lòng càng thêm rối loạn.
Mama mập không dám hé môi chê trách Hoàng thượng, chỉ có thể lặng lẽ đứng một bên.
Cuối cùng, Thái hậu khép mắt, khẽ thở dài một tiếng.
Suy cho cùng, Hoàng thượng nợ vợ chồng Vân Quân Việt quá nhiều, cho nên mới tìm mọi cách bù đắp cho Vân Tranh. Vì vậy mà không tiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908548/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.