Tô Dung nhìn chằm chằm vào mặt Vân Tranh, trong lòng lạnh lẽo cười thầm: Cái thứ phế vật này đến cũng đúng lúc thật. Tốt nhất hôm nay khiến danh tiếng ngươi thối hoắc, rồi vì uất ức mà tìm đường c.h.ế.t đi cho khuất mắt ta!
Tốt nhất là c.h.ế.t quách cho rồi!
Đừng có mà lởn vởn trước mặt ta nữa.
Nhưng Vân Tranh lại chẳng thèm phản ứng gì với những lời mỉa mai kia, cứ như thể chẳng nghe thấy gì, chỉ yên lặng đứng xếp hàng cùng cô cô mình.
Vân Diệu cau mày định lên tiếng thì Vân Tranh đã khẽ nhếch môi, nói:
“Cô cô, chúng ta không cần để tâm tới mấy con ch.ó điên kia.”
Lời vừa dứt, nét mặt dịu dàng của Tô Dung thoáng chốc méo mó, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ ngoài như cũ.
Chó điên? Sở Duẫn Nhu tức đến n.g.ự.c phập phồng, chỉ tay vào Vân Tranh quát lớn:
“Đồ phế vật, có gan thì lặp lại lần nữa xem!”
“Thật ra thì…” Vân Tranh khẽ cười, quay sang nhìn Sở Duẫn Nhu, ánh mắt lạnh buốt khiến người ta rợn tóc gáy. Cô chậm rãi mở miệng:
“Ta ghét nhất là có người chỉ tay vào mình.”
Lần trước Sở Duẫn Nhu chỉ tay vào cô, nể mặt hoàng thượng nên cô còn nhịn.
Nhưng giờ đây...
Lại thêm một lần nữa.
Sở Duẫn Nhu chạm phải ánh mắt ấy, trong lòng lập tức phát lạnh. Nhưng giữa đám đông như thế này, nàng không thể tỏ ra sợ hãi trước một kẻ bị coi là phế vật.
Sợ cái gì chứ? Cùng lắm chỉ là một kẻ không có linh lực thôi mà!
Sở Duẫn Nhu cố gắng giữ bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908549/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.