Vừa bước vào điện, Sở Duẫn Hành liền nghe thấy phụ hoàng mình lạnh giọng:
“Người đâu, đóng cửa lại.”
Thị vệ ngoài cửa lập tức nhận lệnh, đóng cửa cung điện lại ngay tức khắc.
Bên ngoài và bên trong điện hoàn toàn cách ly.
Sở Duẫn Hành ngẩn ra vài giây, rồi mới hoàn hồn lại, trong lòng không khỏi dâng lên chút bất an khó hiểu.
Hắn âm thầm trấn an bản thân — sợ gì chứ? Chỉ là ra tay với một tên phế vật vô dụng, sao có thể khiến phụ hoàng động can qua lớn như vậy? Huống hồ, phụ hoàng trước giờ vốn chẳng ưa gì cái tên phế vật đó.
Đến lúc đó, hắn chỉ cần bịa ra một cái cớ qua loa là được. Dù cho Vân lão Vương gia muốn ép phụ hoàng điều tra, phụ hoàng cũng sẽ nghiêng về phía hắn thôi!
Nghĩ vậy, Sở Duẫn Hành liền bình tĩnh hơn hẳn, cung kính cúi đầu hành lễ:
“Nhi thần tham kiến phụ hoàng…”
“Quỳ xuống!”
Một tiếng quát vang lên khiến Sở Duẫn Hành giật b.ắ.n cả người, còn chưa kịp phản ứng thì đã có một luồng khí áp mạnh mẽ đè ép khiến hắn không thể đứng thẳng.
Bịch —!
Hai đầu gối Sở Duẫn Hành quỳ rạp xuống nền điện, toàn thân chao đảo suýt nữa ngã sấp, may mà kịp chống tay xuống đất mới giữ được thể diện.
“Ngươi có biết mình đã phạm phải tội lớn gì không?” Giọng nói trầm lạnh mang theo uy nghiêm vang lên ngay bên trên đầu hắn.
Sở Duẫn Hành hoảng hốt.
Phụ hoàng... thực sự muốn truy cứu hắn vì cái tên phế vật đó sao?
Không, không thể nào!
Sở Duẫn Hành ngẩng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908547/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.