Trăng tròn vành vạnh, ve kêu ngoài cửa sổ, trong sân thắp đèn khắp nơi.
Kể từ khi Phó Trí Hồng ngủ trong hơn một giờ, Bạch Tranh dựa vào cửa sổ mà không di chuyển.
Cô biết rằng Đàm Khải Thâm không rời đi, muốn ra ngoài để xem vết thương của anh, nhưng cô sợ rằng Đàm Ngữ Lâm sẽ nhìn thấy.
Bạch Tranh thở dài cúi đầu.
"Cóc cóc—— " Lúc này ở cửa vang lên âm thanh.
Khi bên kia gõ hai lần thấy không ai trả q, dì giúp việc nói, "Con đã ngủ chưa? Cậu Đàm kêu dì mang mấy món ăn lên."
Bạch Tranh mở mắt, từ bậu cửa sổ đi xuống, mở cửa. Dì giúp việc thấy cửa mở cười nói: "Phu nhân nói buổi tối náo loạn như vậy nhất định mọi người chưa ăn no, đây là mì vừa làm xong, con ăn thử đi."
Hành lá tràn ngập, nước dùng rất ngon.
Cô cầm lấy khay, "Là cậu làm à?"
"Mì là dì Vương làm, Đàm tiên sinh vẫn đang bị thương mà."
"Cũng đúng...con cảm ơn."
Bạch Tranh đặt khay bên cạnh bàn, cửa đã bị dì đóng lại.
Bữa tối đúng là cô ăn không nhiều, bụng trống không, bát mì chẳng mấy chốc đã hết rồi.
Nhưng mục đích chính của cô không chỉ để lấp đầy dạ dày.
Sau khi ăn xong Bạch Tranh lấy khăn giấy lau miệng, trong ngăn kéo tìm thấy một tuýp thuốc mỡ rồi cầm bát rỗng đi xuống cầu thang.
Không ai ở trong phòng khách, trong nhà im lặng, sảnh chính, có một chiếc đèn sàn bên cạnh ghế sofa, đi ngang qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-em-o-trong-long/2944379/chuong-21.html