"Không tới là có ý gì?"
Bạch Tranh lên xe taxi, nghe đối phương nói xong, sắc mặt càng thêm nghiêm túc, "Hợp đồng đã kí rồi, đã nói là thanh toán một nữa khoản tiền tôi cũng đã thanh toán rồi, bây giờ thì nói là không tới, có không phù hợp lắm không."
"Cô Bạch, thật sự rất xin lỗi. Chuyện này đúng là do sơ suất của chúng tôi, nhưng nhân viên ốm không thuộc khống chế mà là chuyện phát sinh đột ngột, nếu thất sự không được thì cô xem có thể đổi sang người khác được không."
"Được rồi, tôi đang trên đường đến, gặp rồi nói sau"
Cúp điện thoại, Bạch Tranh tựa lưng vào ghế thở ra một hơi.
Nhớ đến câu hỏi mà Nguyễn Âm Thư đã hỏi ở lối vào quán cà phê năm phút trước.
Lời muốn nói đã chuẩn bị nói ra nhưng lại bị cuộc gọi đột ngột cắt ngang.
"Cô nghe máy trước đi "Nguyễn Âm Thư bình tĩnh nói, "Đã muộn rồi, tôi phải đi đón Tiểu Đào, lần sau chúng ta nói chuyện."
Trước khi Bạch Tranh mở miệng, cô ta đã mở cửa rời quán cà phê trước.
Vẻ ngoài và khí chất dễ gần đó, giống như vô cùng quyết tâm, bọn họ chắc chắn sẽ gặp lại nhau.
Những vị khách ban nãy bị quấy rầy lần lượt thu hồi tầm mắt, Bạch Tranh nhìn bóng dáng cô ấy đang dần đi xa, trong lòng đột nhiên chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Cho đến bây giờ, cảm giác vẫn cứ lẫn quẩn trong lòng.
Bạch Tranh không thể nói tại sao, như thể ai đó đấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-em-o-trong-long/2944377/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.