Lăn qua lăn lại hơn nửa đêm, Bạch Tranh cũng tỉnh táo, sau khi xem video mới nhất của đồng nghiệp trên Weibo, khoảng hai giờ hơn mới tắt đèn đi ngủ.
Có lẽ là bởi vì mấy tuần nay trải qua quá nhiều chuyện, ngủ không ngon, giấc mộng chập chờn, thậm chí xen lẫn rất nhiều chuyện lúc trước.
Lần đầu tiên cô nhìn thấy Đàm Khải Thâm ở Bắc đại viện, đôi mắt như dao của người đàn ông đã xuyên thấu trái tim cô.
Tết Trung thu, cô ngắm trăng ngoài cửa sổ, anh ngồi trên bậc thềm thổi harmonica...
Mỗi dịp lễ tết, cô nhớ người thân của cô rất nhiều.
Cô hỏi anh có phải cũng có người để nhớ nhung không, thanh niên mặt mày lạnh lùng không nói lời nào, thổi xong một khúc nhạc liền đi, ánh trăng dịu dàng như nước trút xuống vai anh, nhưng không thể làm cho lòng người cũng trở nên ôn nhu.
"Này." Bạch Tranh nhịn không được lên tiếng, nước mắt trong đáy mắt vẫn còn, "Anh có thể thổi một bài nữa được không. "
Anh không nhúc nhích, cũng không quay đầu lại.
Nghỉ hè tan học về nhà, cô đã bị các bạn cùng lớp chặn trong một con hẻm.
Anh vừa vặn đi ngang qua, một thân quân trang, không cần nói nhiều, đã đủ dọa những người đó sợ chết khiếp.
Sau khi được cứu, Bạch Tranh muốn nói lời cảm ơn.
Chỉ thấy người dựa vào tường đã rời đi, bóng lưng biến mất ở góc đường.
Thời gian trôi nhanh đến đêm trước khi chia tay.
Trong bữa tiệc sinh nhật của Phó Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-em-o-trong-long/2944381/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.