- Ta không sao, hai kẻ cực kỳ cường đại kia đang tới gần rồi, mau rời đi!
Trần Mạn Dao cố gắng nhịn đau, thúc dục Kiếp Chủ.
Mà gã lúc này đây cũng đã cảm nhận được hai luồng khí tức cực kỳ quen thuộc là Diệp Chính và Ngũ Hành tử đang đuổi tới gần. Nếu còn chậm trễ một khắc nữa thôi sẽ hối hận không kịp. Gã tự tin có thể giết được Giai Ý nhưng lại không nắm chắc đối phó nổi với hai tên anh kiệt kia.
Quả nhiên rất nhanh sau khi Kiếp Chủ thi triển độn thuận, Diệp Chính và Ngũ Hành tử cũng hạ thân xuống, biểu cảm trên gương mặt khó coi vô cùng.
- Đúng là trơn hơn cá trạch. Bao nhiêu lần cứ tưởng sắp giết được hắn rồi thì lại bị hắn phản sát giết ngược lại...
Nghe Ngũ Hành tử nói vậy, Diệp Chính lắc đầu:
- Hắn là hào kiệt tiên tộc thượng cổ, thậm chí còn được người đời phong tặng hai chữ "vô địch". Những danh xưng này không phải chỉ để cho vui, khó giết cũng phải thôi... Thay vì buồn bực vì không thể giết hắn, hãy cảm ơn hắn vì giúp chúng ta có thêm kinh nghiệm tranh phong với hạng hào kiệt này. So với hắn, chúng ta chẳng khác nào những đứa trẻ chỉ mới chập chững bước chân vào tu luyện giới.
Diệp Chính mặc dù có mối thù không đội trời chung với Kiếp Chủ, nhưng trong thâm tâm vẫn luôn dành cho gã một sự tôn trọng nhất định. Anh hùng trọng anh hùng, không phải chỉ vì hận thù mà chối bỏ hiện thực. Thậm chí vì dám chấp nhận hiện thực này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-cuong/411221/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.