" Im lặng đi nếu anh muốn chúng ta duy trì " Hàn Như Tuyết lạnh lùng bước lên xe trước mặc kệ Dương Nhược Thiếu .
Cả 1 đoạn đường dài, hai người im lặng không ai phát ra 1 tiếng chỉ là những tiếng thở nhẹ cùng với sự tràn gập mùi thuốc lá. Mỗi người 1 ghế, một hướng nhìn không ai đoái hoài đến ai cho đến khi về khách sạn.
**
Dương Nhược Thiếu đặt 1 phòng vip lớn, nhưng chỉ có 1 phòng ngủ, điều đó khiến Hàn Như Tuyết mệt mỏi vì không gian bị bó hẹp.
Giờ cũng đã trưa, Hàn Như Tuyết vẫn chỉ ngồi ở ghế sofa từ lúc về cho đến giờ gương mặt chỉ biểu thị một tâm trạng buồn bã. Cả căn phòng rộng lớn im ắng, hai người mỗi người 1 phía không ai mở lời với nhau.
Tiếng gõ cửa phòng vang lên, Dương Nhược Thiếu từ trong phòng ngủ bước ra mở cửa rồi mang vào hai đĩa thức ăn đơn giản. Bước vào phòng ngủ, anh để đĩa của mình ở bàn nhỏ rồi bước ra khẽ đặt trước mặt cô. Họ cứ thế im lặng không ai cất lời cho đến chiều tối.
**
Hàn Như Tuyết nhỏ nhẹ mượn phòng tắm của Dương Nhược Thiếu, từ khi gặp lại anh cô rất ít nói chỉ im lặng mà lướt qua. Muốn hận mà đau nên cô cho qua mọi thứ, sống buông thả tự do một chút.
Bước vào phòng tắm, cô nằm trong bồn nước nóng co ro người muốn khóc rất lớn nhưng chỉ im lặng mà khóc, nhiều lúc nấc lên, khó thở và cô sự cảm giác đó. Chỉ ước không hề quen anh, chỉ vậy thôi..
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/187001/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.