Vài phút trôi qua, Hàn Như Tuyết lau nước mắt bước xuống giường rồi khẽ chỉnh lại ga giường. Cô không suy nghĩ gì, cô bước vào phòng tắm vệ sinh cá nhân xong bước ra phòng khách.
Căn phòng rộng lớn gập mùi thuốc lá quen thuộc, cô thu gọn tầm nhìn về hướng ghế sofa. Mới đây thôi, cô biết Dương Nhược Thiếu còn nằm cạnh mình, rất rõ giờ đây anh đang trải người trên chiếc sofa nhỏ bé. Càng nhìn anh trái tim cô lại thắt lại, rót cuộc anh đang muốn làm gì? Tại sao lại làm vậy? Anh sợ cô khó xử sao?
Hàn Như Tuyết bước lại vào phòng ngủ, ánh mắt cô trầm đi. Không gian bên ngoài phòng khó chịu nhưng cô lại quen dần và có thể đứng đó ngắm anh dài. Khóe môi cô lại khẽ nở nụ cười chua chát, đúng nếu thấy tỉnh giấc thấy anh trên giường cô chắc chắn sẽ cư xử với những hành động có thể nói là thô bạo hoặc cũng im ắng mà rời khỏi vòng tay ấy.
" Mặc vào, Tôi đưa em về nước " Dương Nhược Thiếu bước vào, đưa cho Hàn Như Tuyết một chiếc váy ren trắng có thể làm nổi lên sự trong trắng của cô.
" Cảm ơn " Nhanh chóng đón nhận chiếc váy từ tay anh, cô lạnh nhạt cảm ơn rồi bước qua như người lạ để lại trong tim mình một vết thương nhỏ. Trên cuộc đời này có nhiều thứ sai lầm nhưng có tình cảm với anh là sai làm lớn nhất với cô,.. Đau lắm!
" Nhanh, ăn sáng." Anh lạnh lùng nói, không chủ chỉ vị rồi bước ra khỏi phòng.
Chiếc váy ren trắng bó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/187002/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.