Cánh cửa phòng ngủ khép lại, hai người đứng lặng ở đó một lúc. Sự im lặng đó duy trì trong niềm hạnh phúc không nói thành lời.
Dương Nhược chưa bao giờ hồi hộp như vậy, anh không thể diễn tả lòng mình bằng từ ngữ. Mọi thứ chỉ được thể hiện thoáng qua trong đôi mắt ấy.
" Dương Thiếu, cho đến khi bước vào lễ đường anh nhất định không được nhìn lén em nhé "
Hàn Như Tuyết bước đến gần Dương Nhược Thiếu, cô nở nụ cười tinh tế rồi nói với anh. Bàn chân cũng bắt đầu kiễng lên sau câu nói, cô nhẹ nhàng thoáng đặt lên môi anh một nụ hôn.
Mọi thứ không dừng lại ở đó, cô thấp hơn anh nên nụ hôn chưa đến mức thỏa đáng dành cho nam nhân. Sự bất ngờ ập đến trong tích tắc, anh bế thốc cô lên quay lại áp sát cô vào tường.
" Anh không nhìn trước lễ đường mà sẽ đợi em trở thành vợ anh. Khi đó sẽ ấm nóng hơn trong cái nhìn "
Cô sau đó khẽ vỗ vào anh, ngượng ngạo lên tiếng " Tình thế này không hoàn hảo lắm, anh bỏ em xuống đi "
" Hôn lại lần nữa đi bảo bối " Anh nở nụ cười gian xảo trêu trọc cô.
Hàn Như Tuyết nghe thấy liền đưa mắt nhìn xung quanh không một bóng người, cô khẽ chạm môi anh một lần nữa. Mọi thứ có thể nói theo chuẩn xác suy đóan của cô, anh phản thế rất nhanh chiếm lấy cánh môi mỏng của cô.
Tiếng mở cửa khiến Hàn Như Tuyết thực sự giật mình, cô đẩy mạnh anh ra khiến mình suýt tiếp xúc với mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479069/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.