Hàn Như Tuyết bị lôi đi không hay, trên chiếc giày cao gót lại khiến việc dịp chuyển nhanh trở nên khó khăn.
Đến bờ biển, sóng bắt đầu vỗ vào khiến chiếc váy của cô nhanh chóng bị nhúng ướt.
" Quý Văn cậu làm gì vậy? "
Hàn Như Tuyết tức giận lên tiếng, hôm nay là ngày trong đại nếu cô làm ướt váy sẽ mất mặt anh mất.
" Em không thích ồn ào mà "
" Cậu xưng em với tôi? " Cô hơi cau mày khó chịu, đúng là cậu hơn tuổi cô thật nhưng trước giờ vốn nhất quyết gọi cô bằng chị.
" Một hôm thôi.. Em hạnh phúc nhé.. " Quý Văn ngồi xuống buồn bã lên tiếng chúc phúc.
" Sao lại chúc với cái mặt buồn thiu vậy? "
" Anh vốn là thích em từ rất lâu? "
Cậu không ngần ngại lên tiếng, đôi khi thất bại rồi nói ra cũng nhẹ lòng.
" Nhưng em có chồng rồi... "
Hàn Như Tuyết chưa kịp nói gí thêm, Dương Nhược Thiếu ra từ lúc nào đẩy cô sang một bên. Cho đến khi Quý Văn quay lại nhìn cô thì nhận ra sự khác lạ rất nguy hiểm.
" Lão đại, em không có... Đừng.. Tha cho em đi "
" Thằng khốn, mày đứng lại cho tao. Đến vợ tao mày còn dám tỏ tình vào ngày cưới. Thằng khốn. "
" Chị dâu, cứu em.. Em không muốn chết đâu "
Tiếng ồn vang lên giữa biển, Hàn Như Tuyết vốn chẳng lo lắng ngồi xuống ngắm cảnh biển. Họ cuối cùng đuổi nhau mãi cũng bắt được. Dương Nhược Thiếu gần đây rất mệt nên việc đuổi bắt trở nên lâu la.
" Đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479070/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.