" Kít " Tiếng xe phanh gấp, Hàn Như Tuyết bỗng cảm nhận được thứ gì đó rất nhanh tiến lại gần sau đó hoàn toàn lu mờ, khứu giác thoang thoảng mùi máu tanh..
Tiếng xe vẫn qua lại rất bình thường, vài tiếng chửi bới vang lên Hàn Như Tuyết bắt đầu mở mắt cả người cô bị ôm chặt. Cô đưa mắt ngước lên nhìn, nhận ra bóng dáng mình đang tìm kiếm ngay trước mắt.
Dương Nhược Thiếu trông anh lúc này rất tức giận, đôi mắt cũng đủ làm người khác phải né tránh để không đem tai họa.
" Anh..à " Người cô vẫn còn run lên, tiếng nói cũng vì vậy mà không rõ.
" Hàn Như Tuyết, em bị điên sao? " Anh tức giận hét lên, đẩy cô ra.
" Em.. " Cô định nói gì đó nhưng lòng có chút tổn thương lại ngậm họng im lặng..
" Ngẩng mặt lên, em có coi trọng mình không vậy? " Anh vẫn tức giận la mắng cô giữa đường phố tấp nập..
Hàn Như Tuyết rụt rè ngẩng mặt lên, cô rất sợ, cô không biết mình đã kích động anh như vậy. Bàn tay của anh đang giơ lên chuẩn bị giáng vào mặt cô một cái bạt tai nhưng nhanh chóng rụt lại. Ừ, ờ cô chỉ là ngu muội thôi, cô chỉ là rất lo cho anh thôi.. Khi nghĩ đến anh bị thương, cái sự lo lắng, tổn thương phần nào đã lu mờ trí óc cô rồi..
Dương Nhược Thiếu bỗng thở dài, nhìn người con gái trước mặt đã im lặng đến rơi cả nước mắt. Anh đúng là có hơi quá, nhưng cũng đâu thể kìm nóng giận để nhìn người con gái yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479068/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.