" Chạy Đi.. Tút Tút.." Đầu dây bên kia, một giọng nữ vội vã có chút quen thuộc nhưng chưa nhận dạng rõ cô ta đã tắt máy, Hàn Như Tuyết lúc nãy đẫn người ra một hồi rồi quay lại chỗ Dương Nhược Thiếu.
Dường như sự hoang mang trong cô vẫn chưa mất đi, những bước đi chậm chạp hơn không còn đặt điểm nhìn phía trước mà cứ đi thẳng. Là ai gọi chứ? Có chuyện gì xảy ra chứ? Chắc là số rác thôi.. Hàn Như Tuyết thở dài tự nhủ bản thân.
Bỗng nhiên có một bàn tay, nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo cô xà vào lòng.
Là Dương Nhược Thiếu, Hàn Như Tuyết tròn mắt ngước lên nhìn nam nhân đang cau mày có chút tức giận nhìn mình. Ánh mắt cô bắt đầu thu lại, quay xuống nhìn sàn đá cẩm thạch lấm tấm những mảng thủy tinh nhỏ.
" Em đang suy nghĩ cái gì vậy? " Giọng nói anh lạnh đi, đôi mắt có chút lo lắng thoáng qua chút tức giận.
Hàn Như Tuyết chỉ lắc đầu, cô không chắc chắn về cuộc gọi nên cũng chẳng muốn nói ra. Cũng không phải là một người không biết quan sát, Dương Nhược Thiếu đã thấy có gì đó không đúng về cánh cư xử, biểu cảm của nữ nhân này thay đổi. Anh cũng không hỏi, chỉ khẽ đưa tay lên xoa đầu cô nở nụ cười dịu dàng.
" Được rồi, đi ngủ thôi. Từ sau đi đứng cẩn thận." Anh nhắc nhở cô, rồi buông lỏng cổ tay đó ra quay lại cất hộp y tế.
Sự thật, cuộc gọi đó gì mờ ám Hàn Như Tuyết vẫn suy nghĩ về nó.. Đến cả lời nhắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479054/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.