" Là cô sao? Làm điếm ngủ cùng anh ta sao? " Dương Tử Kiệt đưa tay lên che mắt, cười lớn lên sau câu nói.
Nghe đến đây Dương Nhược Thiếu chẳng còn nhẫn nhịn, anh vội bước lên đẩy Dương Tử Kiệt ngã xuống sàn rồi đặt chân mình lên lồng ngực cậu ta.
" Tao cho mày cơ hội xin lỗi." Anh lạnh giọng lên tiếng, chân dồn sức giẫm mạnh vào lồng ngực cậu ta.
" Anh có thể ở đây ngủ với cô ta, mà không thể về thăm cha một chút sao? " Câu ta mệt mỏi lên tiếng, rồi lại cong khóe môi nở nụ cười đầy khinh bỉ, cũng mang chút ghen tị.
Hàn Như Tuyết nhận ra chút gì đó không đúng, sao ba anh ốm anh lại không về thăm. Hẳn là cậu ta đến đây không phải vì muốn hại Dương Nhược Thiếu. Cô bước đến ôm lấy cánh tay anh, kéo anh lùi về phía sau.
Ánh mắt Dương Nhược Thiếu lạnh lùng, đáng sợ hơn, sự phẫn nộ như mỗi lúc một tăng. Cho đến lúc này, cô có dùng ánh mắt gì đi nữa cũng không giảm được sự tức giận trong anh.
" Không nói được gì sao? Nhìn cô ta cũng ngon đó chứ? Có cần em giữ cho anh vài ngày về chăm sóc ba không?" Dương Tử Kiệt đứng dậy, đi về phía Dương Nhược Thiếu vừa nói vừa đẩy anh lùi ra phía sau.
Trong đôi mắt đó vẫn chẳng có gì thay đổi, Dương Nhược Thiếu vẫn lạnh nhạt nhìn người em trai rồi gỡ tay Hàn Như Tuyết ra. Tay anh đã cuộn tròn nắm đấm, không ngần ngại giáng vào mặt Dương Tử Kiệt.
" Công ty xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479053/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.