" Thực sự khá ngon, chúng ta nên chữa lành vết thương rồi chơi tiếp. Để anh ta đến phá đám không hay." Dứt lời nói Dương Tử Kiệt dùng chiếc dao nhỏ trong túi áo mình cắt những sợi dây thừng buộc chặt lấy Hàn Như Tuyết rồi bế bổng cô lên...
Những bước chân vọng lại từ phía xa, Dương Tử Kiệt vẫn tiếp tục bước vào bên trong càng bước bóng tối càng bao trùm lấy hai người.
Cả người Hàn Như Tuyết bắt đầu run lên, cô sợ rồi, sợ rằng mình chẳng thể gặp lại anh. Sẽ chẳng còn sống trong những năm tháng hạnh phúc nữa, cô không thể phản kháng nữa rồi, giờ cô trở nên vô dụng cả người bị viên đạn làm cho tê dại, muốn cử động mà cánh tay và phần eo cứng đờ. Giọt nước mặt vô thức chẳng kìm nén được đã tuôn ra, cô sợ không gặp lại anh.
Giữa một căn phòng chỉ lấp ló chút ánh sáng từ bóng đèn đã cũ, Hàn Như Tuyết được đặt lên trên một chiếc bàn bằng sắt chỉ rải một chiếc khăn trắng mỏng. Cô khẽ run lên vì sự lạnh lẽo, bụng bắt đầu đau nhói có thứ gì đó đau thương trước cơ thể vô dụng này.
Một nam nhân khác bước vào, đèn điện bỗng dưng được bật sáng trưng và xung quanh đều là dụng cụ để mổ và có vài chiếc máy khác, hay nói chính ra là phẫu thuật. Ánh mắt Dương Tử Kiệt như im lặng như chính cậu ta, vẫn luôn ngắm nhìn cô dù là cô có né tránh thế nào.
Dù là một nơi hoang tàn, nhưng lại khá đầy đủ thiết bị cứu trợ. Trước khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479055/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.