" Sao giờ mới nghe máy? " Anh trầm giọng lên tiếng, đôi mày cau lại nhìn gương mặt cô.
" Em sạc pin không để ý.." Cô nhanh chóng giải thích.
" Còn nằm đó mau ra mở cửa đi, Anh về rồi."
Hàn Như Tuyết vừa nghe Dương Nhược Thiếu nói thế qua điện thoại nhận ra khung cảnh quen thuộc, lập tức cô bập người dậy rời khỏi giường chạy ra khỏi phòng.
Chiếc cửa ra vào được khóa trái nhanh chóng được mở ra, người đàn ông không chút hờn giận nở nụ cười hạnh phúc qua điện thoại. Dù là gần nhau chỉ cách vài bước chân hai người vẫn nhìn nhau qua màn hình, tự nhìn tự cười với nhau.
" Chào buổi tối." Dương Nhược Thiếu bước vào trong vừa cởi giày ra, vừa nhìn vào người con gái đang tủm tỉm cười trong màn hình.
" Mừng anh về.." Cô vui mừng lên tiếng, hạnh phúc như vỡ òa trong cô. Thật ra anh mới là người dễ làm người ta ấm lòng sau cái lớp bọc lạnh nhạt đó.
Anh vẫn chăm chú nhìn qua màn hình điện thoại, chạm rãi kéo chiếc cửa lại.
" Tạm biệt, máy anh hết pin rồi.." Dương Nhược Thiếu khẽ cười thoáng qua rồi nhận cái gật đầu từ cô gái nhỏ mới tắt máy.
Chưa nói thêm gì, Dương Nhược Thiếu đưa chiếc cặp nặng nhọc cho Hàn Như Tuyết.
" Mang vào trong hộ anh." Nói xong anh lại mở cửa ra, sau đó vài giây anh bước vào với chiếc vali lớn không biết đựng gì.
Kéo chiếc vali vào, Dương Nhược Thiếu dừng lại trước phòng khách dừng lại dựa lưng vào tường nhìn người con gái đang cắm cúi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479047/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.