" Yên tĩnh chút nào.." Dương Nhược Thiếu mệt mỏi lên tiếng quàng tay qua phía cô.
" Anh không đi làm à? " Cô cuống cuồng với chiếc điện thoại đã gần 7 giờ rồi.
" Chút nữa, 8 giờ mới có cuộc họp."
"Tay anh để đâu thế, ĐỒ BIẾN THÁI.."
Hàn Như Tuyết vừa dứt lời nói liền hất tay Dương Nhược Thiếu ra, nhanh chóng rời khỏi giường nhưng chưa kịp đi được bước nào cô đứng lại như có thứ gì níu kéo. Nhớ ra vết thương mới đây ở cánh tay của anh, cô có quá đáng lắm không?
Phía anh không chút động tĩnh gì chỉ khẽ cong môi, nở nụ cười thoáng đùa cợt.
Càng nhìn anh như vậy, cô càng có chút gì hối lỗi.. Cũng phải đau chút chứ anh cũng là người mà.
" Tay anh đau không? " Hàn Như Tuyết ngồi mép giường, khẽ lên tiếng hỏi.
Vẫn im lặng, anh chỉ cười dường như muốn nói anh rất ổn.
" Em gọi đồ ăn sáng, anh nằm chút rồi dậy nhé.." Cô kéo phần chăn phía mình đang bị trùn xuống dưới nền nhà lên, không quên dịch cho anh một chút rồi rời phòng tắm..
" Cảm ơn " Anh mệt mỏi lên tiếng rồi chùm chăn lại.
***
Những ngày sau trôi qua nhanh chóng, như thoi đưa..
Hàn Như Tuyết vẫn chăm chú vào việc học, Dương Nhược Thiếu vẫn chăm chú vào công việc của mình.
Thời gian hai người gặp nhau cũng ít đi, tối muộn mới gặp nhau rồi nói chuyện hơn 2 tiếng lại cùng nhau kề gối chìm vào giấc ngủ ngon lành..
Tuy là công việc bận ngập đầu nhưng Dương Nhược Thiếu vẫn không quên nghĩa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479048/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.