Kiều Minh Hạ mím chặt môi lại, không mở lời cô ta vẫn ôm đứa con gái trong lòng một tay nắm lấy vạt áo của Dương Nhược Thiếu " Em xin lỗi vì.." Cô ta chưa nói xong đã bị Dương Nhược Thiếu hất tay ra ôm lấy Hàn Như Tuyết bước đi.
" Dương Thiếu, sự quá đáng của anh thật tốt.." Hàn Như Tuyết mỉm cười nhìn người phụ nữ uất ức phía sau, vốn dĩ người cứu cô ta là cô nhưng cô cứ như đồ trưng. Giờ lại còn ngồi đó nắm chặt lấy tay, môi bặm vào.
Dương Nhược Thiếu vừa thấy được sự xấu tính của cô liền đưa tay lên xoa đầu cô một cách âu yếm. Miệng anh nhoẻn nở nụ cười.." Em thật xấu tính đó cô gái.."
Không biết anh đang nói xấu đang khen mình nữa nhưng Hàn Như Tuyết vẫn vui vẻ nhận nó như một món quà nhỏ. Nhìn nhiều mặt trong cuộc sống đôi khi sự xấu tính lại khiến cô hạnh phúc không ít.
" Phải vậy để quản chặt anh thôi.." Cô ngước mắt lên nhìn người đàn ông với gương mặt hạnh phúc.
Vài giây sau đó, Dương Nhược Thiếu vẫn im lặng, Hàn Như Tuyết vẫn mong ngóng gì đó từ anh i. Bất chợt anh cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn, sau đó bế bổng cô lên bước về phía trước.
" Em thật biết cách làm người khác ấm lòng. Ngước đầu lên nào."
Hàn Như Tuyết nghe vậy làm theo, cô ngước đầu lên không những thế còn rướn người lên nhìn người đàn ông đối diện.
" Hử?" Không thấy anh phản ứng gì thêm cô nhỏ giọng hỏi.
Trên môi Dương Nhược Thiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479046/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.