" Nữ nhân của tôi, không ai được động." Dứt lời nói đáng sợ đó, anh cúi xuống bế cô đi ra ngoài.
Trong không gian im ắng, những tiếng bước chân của Dương Nhược Thiếu vọng khắp hàng lang dài. Cuối cùng anh dừng chân tại căn phòng cuối cùng, mở cửa rồi bước vào.
Nơi đây là một thư phòng, xung quanh là sách và chính giữa là chiếc bàn làm việc với đống giấy tờ. Dương Nhược Thiếu vẫn bế Hàn Như Tuyết đi về phía chiếc bàn kia, chỉ đơn giản anh đến đó để lấy chiếc chiều khóa rồi rời đi.
Bước ra khỏi thư phòng, sải thêm vài bước về căn phòng sát căn phòng mới rời. Anh đưa chiều khóa vào, mở cửa.
Bước vào căn phòng ngập mùi hoa ải hương, nó có vẻ nhạt nhòa nhưng có thể khiến người ta nhận ra khi nhìn đến lọ hoa oải hương đang rũ dần. Trải dài một mặt tường là những tủ quần áo đồ sộ, chỉ lạ thay là mốt cũ.
Hàn Như Tuyết dùng đôi mắt ngắm nhìn căn phòng một cách tổng thể. Lúc này, Dương Nhược Thiếu đặt cô xuống chiếc giường rồi bước tới kệ ti vi úp mặt tấm ảnh nàng thiếu nữ trong chiếc váy trắng giữa đồng cỏ quen thuộc.
" Ai vậy? " Hàn Như Tuyết trầm giọng lên tiếng, ánh mắt cô đưa ra nhìn khung cảnh lộng gió với những cành cây sơ xác bên ngoài.
" Một người từng quen." Giọng nói Dương Nhược Thiếu ghẹn ngào khó thấy, sâu trong đôi mắt anh có sự chờ đợi.
" Chị ấy thật đẹp, anh thấy vậy chứ? " Cô rất bĩnh tĩnh hỏi và cố ngạt sự sợ hãi mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479028/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.