" Em dám, vết thương nhức..." Anh không nói hết câu, biết chắc cô sẽ hiểu.
" Xin lỗi " Cô chỉ ngồi cách xa anh một khoảng, chấp tay xin lỗi.
" Lại đây " Anh lạnh giọng ra lệnh. Cô vẫn ngồi im không di chuyển khiến luồng khí phẫn nộ ra tăng. " Một là một mạng, hai là hai tôi đến "
Hàn Như Tuyết vẫn im lặng ngồi đó, cúi ngằm mặt cô đang cố duy trì sự im lặng. Luồng sát khí bên cạnh nặng hơn, nó đang tiến đến gần cô hơn, sau đó nhấc cô vào lòng.
" Ngồi im " Hàn Như Tuyết như muốn trốn tránh, đôi mắt ráo riết nhìn mọi thứ liền bị câu nói của Dương Nhược Thiếu ngăn lại.
Anh đặt cô ngồi lại, rồi dùng một tay ôm cô vào lồng ngực mình, tay còn lại vén áo cô lên. Sai lưng cô nhận được cảm giác quen thuộc, đó là cảm giác từ mát chuyển sang tê là loại thuốc cô vẫn bôi thường ngày. Hóa ra chỉ là bôi thuốc, nằm trong lòng anh cô thở phào nhẹ nhõm.
Dương Nhược Thiếu vẫn nhẹ nhàng xoa bóp cho Hàn Như Tuyết với gương mặt lạnh ngắt, khiến cô nhiều khi ngước lên nhìn lại bị bơ nặng nề.
Chiếc áo của cô trở về vị trí cũ bàn tay thô của anh cũng rời đi bên cạnh đó là giọng nói của một nữ hầu " Thưa, đồ ăn đã được chuẩn bị. "
Hàn Như Tuyết chưa nghe hết câu nói đã bị Dương Nhược Thiếu bế về phía nhà ăn. Hai người ngồi kế bên nhau, nhưng chẳng ai lên tiếng.
Cho đến khi hai bát cơm cùng vơi, hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479027/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.