" Bên em là ổn, vợ nhỏ " Anh vẫn vậy thản nhiên đáp, giọng nói chẳng có chút nào biểu hiện đau đớn.
" Cạch " Cô thực sự chẳng hiểu sức chịu đựng của anh là gì? Bế cô vốn là một cực hình với vết thương đó rồi, giờ còn 1 tay đỡ vừa mở cửa khiến trong cô càng thêm tội lỗi.
Cho đến giường Dương Nhược Thiếu vẫn nhẹ nhàng đặt Hàn Như Tuyết xuống, gương mặt anh chẳng có chút sắc thái nào giống bị thương.
" Đau lắm phải không? " Ánh mắt cô buồn rầu nhìn anh, người đàn ông vẫn điềm tĩnh trước mặt cô.
" Một chút "
" Tôi không tin, nó thực sự rất nặng, rất nặng " Cô nhấn mạnh vết thương đó khá nặng, một chút là không thể.
" Đừng lo, ngủ nào " Anh vừa đi vừa nói, cuối cùng dừng lại lại trước chiếc tủ nhỏ gần sát giường. Cầm chiếc điều khiển từ xa cho đóng tất cả thiết bị, chỉ để lại chiếc đèn ngủ nhỏ.
Bước lên giường, Dương Nhược Thiếu ôm chọn Hàn Như Tuyết vào lòng, bàn tay thô luồn qua lớp áo mỏng xoa bóp tấm lưng gầy gò, bị vết roi để lại bao thương tích.
" Lưng còn đau nhiều không? " Bàn tay anh vẫn xoa bóp nhẹ nhàng uyển chuyển, khiến cô dễ chịu thả lỏng người trong vòng tay anh hơn.
" Đỡ nhiều rồi... An..h " Cô lên tiếng trả lời nhưng cũng muốn hỏi anh đau nhiều lắm à, thì ngừng lại bởi gương mặt đó có thể thay đổi nếu cô hỏi.
Bàn tay Dương Nhược Thiếu có chút dịch chuyển sai chỗ, từ lưng, giờ đã lân la
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479026/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.