Ngày thứ hai Hoắc Tiểu Tiểu về nước, bị tiếng ồn ào đánh thức.
Tối hôm qua sau khi được Hoắc Tùy Thành đón về từ sân bay, bởi vì chênh lệch múi giờ, một đêm không ngủ, cho đến hừng đông khó khăn lắm mới nhắm mắt được vài phút đồng hồ, thình lình bị tiếng động đánh thức, Hoắc Tiểu Tiểu một bụng tức giận rời giường.
Tay sờ xuống dưới gối đầu tìm điện thoại, mắt nhắm mắt mở cầm điện thoại lên nhìn, tin nhắn trong Wechat dồn dập không dứt.
Chắc đều biết cô đã về nước, muốn hẹn đi chơi.
Hoắc Tiểu Tiểu không để ý tới, nằm ngủ tiếp.
Ngủ một giấc đến một giờ chiều, mặt trời chiếu xuống, xương cốt của cô đều mềm nhũn.
Bữa ăn trên máy bay cô chưa ăn, tối hôm qua lại không muốn gọi dì Triệu dậy, tùy tiện úp một bát mì, nguyên một ngày một đêm, trong bụng sớm đã rỗng.
Cô vuốt cái bụng trống không, mặc đồ ngủ xuống lầu kiếm ăn.
Cuối tuần, Hoắc Tùy Thành ở nhà, nhàn nhã ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn thấy Hoắc Tiểu Tiểu lôi thôi lếch thếch từ trên lầu đi xuống, mi tâm nhăn lại, định nói cái gì đó cuối cùng lại không nói, cúi đầu nhìn màn hình máy tính bảng, nhắm mắt làm ngơ.
"Ba, sáng sớm."
Mí mắt của Hoắc Tùy Thành cũng lười nâng lên, "Ừ."
Dì Triệu đi từ phòng bếp ra, "Tiểu Tiểu tỉnh rồi? Dì để đồ ăn lại cho con ở phòng bếp, nhìn coi muốn ăn cái gì."
Hoắc Tiểu Tiểu nghe vậy vội vàng đi vào phòng bếp, thấy dì Triệu bưng đồ ăn từ trong tủ lạnh ra tất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-baba-phan-dien-lam-nguoi/929561/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.