Hạ nhân trong Hầu phủ đi ngang qua, đều khách khí gọi bà một tiếng Liễu ma ma.
Ánh mắt lại hờ hững lướt qua ta.
Ta biết sau lưng họ nói gì.
“Nhìn con nha đầu nhà Liễu ma ma kia kìa, tưởng mình là tiểu thư thật đấy.”
“Đông Thi bắt chước Tây Thi.”
“Lòng cao hơn trời, tưởng thoát khỏi nô tịch là ghê gớm lắm sao.”
“Phải đó, nhìn cái dáng chẳng lên nổi mặt bàn kia, đi đứng sắp đồng tay đồng chân rồi.”
Mẫu thân ta dường như không nghe thấy.
Chỉ là sống lưng lại càng ưỡn thẳng thêm vài phần.
…
Có một lần, dưới hành lang dài, ta chạm mặt đại tiểu thư đang được nha hoàn bà t.ử vây quanh, ra hoa viên tản bộ.
Đó là lần đầu tiên ta nhìn rõ dung mạo nàng ở khoảng cách gần như vậy.
Khí độ toàn thân, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Nàng dường như sợ lạnh, khoác áo hồ ly trắng, gương mặt nhỏ nhắn mịn màng.
Giữa hàng mày khóe mắt mang theo vẻ mệt mỏi và kiêu quý bẩm sinh.
Mẫu thân ta lập tức kéo ta né sang một bên đường, ấn đầu ta xuống, khom lưng.
“Thỉnh an tiểu thư.”
Giọng bà nịnh nọt, đại tiểu thư không hề dừng bước, tựa như hoàn toàn không nhìn thấy chúng ta.
Chỉ có một ma ma ăn mặc chỉnh tề bên cạnh nàng, tùy ý phất tay một cái.
Một làn hương thoảng qua.
Ta không kìm được, khẽ ngẩng mắt, liếc nhanh một cái.
Đúng lúc chạm phải ánh nhìn vô tình quét tới của đại tiểu thư.
Trong trẻo, lạnh nhạt.
Như nhìn một nhánh cỏ, một hòn đá — rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-chan-tren-tuyet/5243507/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.