Một cảnh pháo hoa Thượng Hải.
Mấy tháng đầu ở Thượng Hải, tôi chuyển nhà tới một khu vắng vẻ dưới chân cầu cao tốc.
Đó là căn hộ của một người bạn, Daisy. Cô ấy sắp tới Hồng Kông học nửa năm nên cho tôi thuê lại.
Phòng nhỏ nhưng sạch sẽ. Tôi quen dần với tiếng ô tô ồn ào chạy bên ngoài. Dòng xe ầm ầm qua lại như một đại dương không bao giờ bình lặng. Dù trong đêm khuya cũng có xe tải phi như bay trên con đường quốc lộ trống trải, như một bầy cá lớn đột nhiên quẫy động trên mặt biển.
Một mình ở nhà làm việc. Trên bốn tờ báo, năm tờ tạp chí đều có chuyên mục đặt bài không ngớt mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng. Tôi viết đủ mọi chuyện, từ cách bảo vệ các căn nhà cổ ở Thượng Hải, phân tích các nhân tố ách tắc giao thông, loại nước hoa mới nhập, cá vàng nuôi trong nhà, chết vì cô đơn...
Có lúc chữ nghĩa khiến tôi không còn phải bận tâm. Có lúc tôi là một đứa con gái giấu giếm. Giấu hết thảy mọi chân tướng của cuộc đời.
Để chống chọi với tiếng ồn, phải đóng chặt cửa sổ, bật một đĩa CD của PJ Harvey. Đem những âm thanh run rẩy của cô ta tống vào màng nhĩ vốn đã mụ mẫm. Lúc mệt mỏi, áp vào ban công, ngắm dòng xe ào ạt qua, lặng lẽ hút một điếu thuốc.
Trước khi đi Hồng Kông, Daisy tổ chức tiệc chia tay trong một tiệm ăn kiểu cổ ở khu Từ Gia Hội. Người quá đông, quá ồn. Có lúc Thượng Hải cứ ầm ĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-tuong-vy/21519/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.