“Cố đại sư, ngài có tính toán gì không?”
Dù là lên đồng hay sử dụng hình nhân, chỉ cần nói một câu, anh em chúng tôi sẵn sàng tra ngày sinh tháng đẻ của hai tên khốn nạn kia giúp ngài!
Diêu Quang và Mạnh Hổ bày tỏ tâm tư vì nghĩa quên thân cực mạnh. Cố Trường Sinh dở khóc dở cười: “Đừng mê tín thế, bây giờ là thời đại xã hội pháp trị đấy?!”
Diêu Quang gật đầu: “Hay là chúng tôi kêu người bắt hai kẻ đó trước, còn lại do ngài quyết định. Chúng tôi phụ trách phần tra tấn cơ thể, còn Cố đại sư phụ trách hành hạ tinh thần.”
Các anh tính phạm pháp à?
“Đúng vậy, chúng tôi có mấy đàn em được việc lắm.” Mạnh Hổ sợ Cố Trường Sinh băn khoăn, dứt khoát đảm bảo: “Làm việc vô cùng sạch sẽ.”
…Mấy người này từng đi lính thật ư?
Cố Trường Sinh hơi rén, nếu không phải trên người bọn họ có khí thế quân binh, cậu còn tưởng họ hành nghề côn đồ. Há miệng đòi bắt người, ngậm miệng đòi đánh nhau. Nói chuyện không ngượng mồm chút nào.
“Sao các anh không báo cảnh sát? Chúng ta là công dân gương mẫu, không thể làm việc bất hợp pháp.” Cố Trường Sinh tận tình khuyên nhủ. Sau đó lấy điện thoại gọi 110.
“Nhưng chúng ta đâu có bằng chứng phạm tội, cảnh sát không bắt người vô lý.” Giờ bọn họ báo rằng tiểu quỷ là người bị hại, kêu quỷ làm chứng để tìm hung thủ giết người, cảnh sát tin chắc?
Mất công bị chửi là mấy kẻ dở hơi ảo tưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-thuat-tren-dau-luoi/2540725/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.