Nhóm cảnh sát về cục tra án tiếp. Sức mạnh của tiểu quỷ đã đủ lớn, có thể rời căn hộ. Cố Trường Sinh chuẩn bị mang tiểu quỷ về nhà, Diêu Quang lại gần hỏi: “Khoan đã đại sư, ngài xem, phòng này có cần dùng pháp khí gì đó để trừ tà không?”
Hắn và Mạnh Hổ đã ăn bánh chưng, nhưng đội trưởng thì chưa. Hơn nữa trong phòng từng có người chết, âm khí tồn tại khá lâu, không trừ tà hắn không yên tâm. Lỡ đội trưởng về đây bị ảnh hưởng thì sao?
“Không cần, cứ kéo hết rèm cửa ra, để ánh nắng chiếu vào phòng vài ngày là ổn.” Tiểu quỷ không còn, âm khí gặp ánh sáng mặt trời sẽ dần biến mất, đâu cần lằng nhằng thế.
Nhưng Diêu Quang vẫn kiên trì: “Nhỡ chưa phơi nắng đủ thì trời đầy mây hoặc đổ mưa thì sao? Ngài giúp chúng tôi đi mà!”
Cố Trường Sinh suy nghĩ một chút, làm ăn phải có đạo đức nghề nghiệp, không thể sơ sài: “Không cần pháp khí, hiện nay đừng nói pháp khí, người lấy được bằng đạo sĩ còn hiếm đấy. Phòng bếp các anh có hình Táo quân không? Tôi thắp cho Tổ sư gia một nén nhang là được.”
…Giờ là thời đại gì rồi, trừ khu vực nông thôn hoặc người lớn tuổi duy trì quan niệm cũ mới có, phòng bếp hiện đại chả ai thèm dán.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy bọn họ cũng không tin phép thuật có tồn tại. Diêu Quang nhanh chóng phản ứng, vội nói: “Để tôi ra ngoài mua. Loại giấy dán lên tường, tượng đất hay khắc gỗ?”
“Mua tượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-thuat-tren-dau-luoi/2540723/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.