Nỗi đau trong lòng dường như hạ bại sự dằn vặt thể xác, trái tim non nớt của Minh Nguyệt dần dịu lại chẳng còn dáng vẻ tàn bạo khi trước nữa. Cô tựa lực, khó khăn đứng dậy, lấy ra chiếc khăn nằm gọn trong góc túi cẩn thận lau đi bàn tay từ lâu đã đẫm máu. Chỉnh lại trang phục xộc xệch, với dáng vẻ hiện tại có lẽ cô không thể quay lại bữa tiệc được rồi.
Đôi chân linh hoạt men theo cầu thang chậm rãi tiến lên sân thượng. Thời gian hiện tại đã ngả về đêm, cơn gió phảng phất lạnh lẽo chạm vào thể xác đánh tan những giọt mồ hôi lấm tấm chưa kịp khô. Thượng Hải về đêm hào nhoáng, lộng lẫy và rực rỡ khiến người ta say đắm. Đang đắm chìm vào cảnh đẹp trước mắt, đôi đồng tử liền thu về bóng dáng một đôi nam nữ cùng nhau thưởng rượu. Minh Nguyệt lấy làm lạ, chẳng ngờ với sự náo nhiệt của buổi tiệc phía dưới lại vẫn có người nguyện lòng rời khỏi mà lui về chốn thanh bình này. Trong đầu nghĩ rời khỏi để lại không gian cho cặp uyên ương, vậy mà chân lại chẳng nghe lời tuỳ tiện tiến về phía trước, càng gần trong cô lại xuất hiện một nỗi bất an.
Minh Nguyệt ngỡ ngàng trước việc đang diễn ra, sống mũi cay cay, chân chôn tại chỗ. Hai người tại đây lại không phải ai xa lạ mà chính là Hứa Nhật Nam và Châu Điềm Yên, cả hai trao nhau những cử chỉ ám muội.
…****************…
Nửa tiếng trước…
Hứa Nhật Nam ngồi lại một chốc rồi âm thầm rời khỏi bữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mot-vong-roi-ve-lai-ben-anh/3428598/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.