Khổng Di quên mất rằng đã gặp người đồng xuyên. Cuộc sống của cậu bao quanh đi làm, về nhà, đi mua sắm, về nhà, lên giường,..v..v..
Nhìn thẻ ngân hàng, cậu cảm thán "a, chúng ta quen nhau cũng thật lâu rồi..."
"Chán?", Phong Triệu lười biếng gác tay qua eo Khổng Di, nâng mắt nhìn cậu.
"Sợ anh chán, chứ tôi thì không chán", hôn nhẹ lên môi Phong Triệu, Khổng Di dời môi hôn lên thẻ ngân hàng.
Phong Triệu bật cười "cưng thương tiền của tôi thôi thì phải".
"Nào có, tôi thích hết mọi thứ của anh", Khổng Di nháy mắt, đặt thẻ qua một bên, nhào lên người anh chủ động hôn sâu.
Anh vuốt ve làn da mịn màng của cậu, bị động để cậu luồn lưỡi vào khoan miệng rồi đoạt quyền chủ động, lưỡi quấn lấy lưỡi cậu, môi mút lấy môi, trao đổi dịch ngọt, dịch ngọt tràn ra khoé môi, cậu rời khỏi môi anh, liếm khoé môi mình.
"Daddy...", Khổng Di khẽ than nhẹ, ánh mắt mông lung.
"Tôi sẽ cho em...", tay anh chạm đến huyệt nhỏ phấn nộn, chậm rãi đưa một ngón tay vào, môi anh mấp máy "...no đến sáng mai".
Hôm sau, Khổng Di đỡ thắt lưng oán hận đi làm, oán hận đi về nhà, cậu đập Phong Triệu "đến bệnh viện! Khám sức khỏe!".
"Khám sức khỏe?", Phong Triệu khó hiểu lái xe đến bệnh viện.
"Đúng vậy, khám định kì ấy mà", Khổng Di bóp má anh, leo xuống xe tiêu sái đi vào, bỏ lại Phong Triệu ở ngoài chờ đợi.
Vị bác sĩ khoác blu trắng vừa trông thấy Khổng Di, lập tức hùng hổ lao về phía cậu, túm tay cậu, kéo về phòng.
Cửa đóng sầm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-tong-tai-lay-than-bao-dap/1165428/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.