"Tuổi trẻ của anh ấy, không có sự hiện diện của tôi nên đến khi cậu ta xuất hiện, tôi chẳng là gì trong lòng anh cả".
Khổng Di tìm thấy bức thư nhỏ kẹp trong cuốn sách cũ trên kệ.
Vào ngày cuối tuần nọ, sau khi Phong Triệu yêu cầu cậu tạm ngừng việc trông trẻ, Minh Thiều theo cha mẹ đi trăng mật, Khổng Di chính thức có hai ngày cuối tuần như bao nhân viên khác.
ở nhà nhàm chán, cậu làm ổ trong thư phòng Phong Triệu. Tìm thấy những cuốn sách cũ kẹt trong góc, còn có cả nhật ký thiếu niên...
Bức thư ố vàng với nét chữ cũng nhoè đi không ít. Khổng Di không muốn tò mò nhưng cậu không kìm được sự khoái chí khi đọc thư tình ở thời hiện đại. Đừng trách cậu, ai kêu đó giờ cậu chỉ biết tỏ tình là viết thành sớ, bứt hoa hoặc trồng hoa tặng, câu dẫn nhau trên giường cơ chứ.
"Ngày..., tháng..., năm...
Gửi Phong Triệu, người tôi đơn phương từ rất lâu, đến hôm nay tôi mới có dũng khí viết ra những lời này cho cậu. Tôi biết cậu còn yêu cậu ấy, tôi không thể cản cậu ngừng yêu nên tôi đành tạo đường lui cho chính mình, tỏ tình với cậu.
Tôi yêu cậu. Là thật lòng yêu cậu. Khác với cách mà cậu ấy yêu cậu. Cậu ấy yêu vật chất còn tôi yêu bản thân cậu.
Tôi biết đọc xong thư này, cậu có thể sẽ tức giận nhưng đó là sự thật. Xin lỗi vì đã yêu cậu. Không cần hồi âm cho tôi đâu vì từ đầu đến cuối, lòng cậu chỉ chứa mỗi một người.
Bạn cùng bàn.
Ký tên."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-tong-tai-lay-than-bao-dap/1165429/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.