Một tuần sau, tâm bệnh giảm bớt chứ không hoàn toàn mất đi.
Khổng Di sờ sờ hai má gầy gò của chính mình, cậu khẽ thở dài "vừa dưỡng da thịt chưa bao lâu, tiền còn chưa đủ tự mua nhà thế mà lại xảy ra quá trời chuyện... chuyện gì đến sao không đến luôn đi mà phải để cách ngày mới đến chứ..."
Hôn lên trán cậu, anh cười cười "khỏi bệnh thì đi làm, tiền lương tháng này của em tôi dùng thanh toán tiền thuốc men cả rồi".
"Quác?! Anh đùa sao..." dùng cặp mắt không tin nổi nhìn anh. Khổng Di ngoáy ngoáy tai.
"Không, tôi nói thật, tôi dùng lương tháng của em để thanh toá...
"Khốn nạn! Anh mau! Chúng ta thân thân để tôi lại có tiền tiêu tháng này!", vội nắm lấy tay anh, lao đến bên giường, chủ động đặt lưng xuống, tay kéo theo anh nằm đè lên cậu. Khổng Di chủ động hôn lên môi anh, từ hôn nhẹ đến hôn sâu, từ môi chạm môi đến lưỡi vờn lưỡi.
Có bóng đèn dần mờ ảo mới biết là Phong Triệu cố tình dùng tiền bạc kích thích Khổng Di. Lâu rồi cậu không chủ động mà cưỡi anh như này đâu. ( ? ahihihi)
Nhìn mặt trời vừa ló đằng xa, sương sớm còn đọng lên chậu cây bên cửa sổ, cậu trở người rúc vào lòng anh, tiếp tục ngủ say.
Bóp mũi Khổng Di khiến cậu cau mày giãy giụa, mặt Phong Triệu đầy ý cười nhìn cậu mặt đen thức dậy.
"Sáng an lành, dậy đi làm nào", Phong Triệu rời giường chuẩn bị bữa sáng, hình như chuyện này là Khổng Di làm mới đúng, từ khi nào anh lại chịu nấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-tong-tai-lay-than-bao-dap/1165427/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.