Ba người bảo vệ bị tiếng động trong lồng sắt gây khó chịu hai ngày nay, tức giận quát "mày thôi tự tông đầu vào lồng đi! Làm vậy cũng không ai thả mày ra đâu!"
Cô gái vẫy vẫy tay trước mặt cậu. Khổng Di thừ người dùng ánh mắt vô hồn mà chăm chăm nhìn thẳng. "Ha ha, cậu ta tinh thần yếu quá! Bị bức điên rồi! Ha ha! Cuối cùng người bình thường duy nhất còn sót lại chung quanh Phong Triệu chính là tao!".
Cô gái mở cửa lồng, sai người thả Khổng Di ra quốc lộ, với lý do tinh thần bất ổn sẽ không thể về nhà, đã lạc càng lạc hơn, có khi chẳng ai tìm ra được cậu nữa.
Khổng Di đi theo ảo giác.
Vương gia đang nắm tay dẫn đường để cậu về nhà.
Cậu vừa đi theo vừa khóc nức nỡ "vương gia, em mệt quá...".
"Vuơng gia... khi nào chúng ta về đến nơi?...", cậu dụi cặp mắt nhá nhem, đèn đã lên từ lâu, giữa đồng không mông quạnh, đêm tối mịt mù, Khổng Di theo quán tính mà không ngừng bước đi.
"Thật muốn ngủ...", ngồi xổm bên vệ đường, dưới ánh đèn yếu ớt, cậu vùi đầu vào hai tay, khẽ thì thầm "vương gia... Ta muốn ôm... Vương gia ơi...".
Chiếc xe hơi màu đen vội tấp vào lề đường, Phong Triệu nhanh chóng xuống xe, chạy đến ôm Khổng Di vào lòng. Trái tim cậu, lỡ một nhịp.
"Ngoan... Qua rồi, tôi tìm ra em rồi... Không sao rồi... Khổng Di...", xoa xoa tấm lưng run rẩy của cậu, anh nhẹ giọng an ủi, bồng cậu kiểu công chúa vào trong xe, để cậu nằm ngủ và đắp áo khoác ở ghế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-tong-tai-lay-than-bao-dap/1165426/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.