"Ông ấy..."
Lê Duyệt nhìn bóng lưng già nua của chú Dung.
"Ông ấy là anh của Nhạn nhi." Địa bồi đột nhiên nói.
Lê Duyệt trố mắt nhìn. "Câu chuyện kia.."
"Cậu không muốn biết chân tướng đâu." Khuôn mặt địa bồi trở nên lạnh lùng. "Lê Duyệt..."
"Ừm?" Lê Duyệt phản xạ có điều kiện, đứng thẳng.
"Cậu không phải là con nít, tôi tin cậu không có ý xấu nhưng không phải không có ý xấu thì sẽ vô tội."
"Tôi không biết Ngô Càn lại biết..."
"Biết người mà không rõ lòng không phải là sai sao?" Địa bồi tàn nhẫn nói. "Có đôi khi tạo nên kết quả không thể nào vãn hồi cũng không phải là cố ý." Anh ta suy nghĩ một chút, lại nói. "Giống như kết cục của Nhạn nhi, thực ra khiến cô ấy chết nguyên nhân cũng không phải do cái chết của người yêu cô ấy."
"Tôi...không biết nên làm thế nào mới tốt." Lê Duyệt quay đầu đi, viền mắt đỏ ửng.
"Không được gây phiền phức cho người khác, thế giới này không có ai có nghĩa vụ phải quan tâm cậu." Địa bồi ở trong đoàn phim hơn một tuần, cũng hiểu được một số chuyện, mặc dù Lê Duyệt không được người ta yêu thích nhưng tính tình không xấu, thế nên anh ta đóng vai người ác cũng không sao. "Tôi đã báo cảnh sát rồi, nếu như cậu cảm thấy áy náy thì nói mọi chuyện với cảnh sát đi."
"Lỡ như cảnh sát cho rằng tôi làm..." Môi dưới Lê Duyệt đã rớm máu.
"Cậu đừng để người ta xem cậu như đứa trẻ, cũng đừng biến mình thành một đứa trẻ, cậu là người trưởng thành rồi, phải chịu trách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-dien-cau-no-toi-mot-giai-cp-xuat-sac-nhat/1312187/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.