Edit: uyenchap210
Trần Lạc nghe mà khó chịu.
Chàng tất nhiên biết ý định của Bạc Minh Nguyệt và Tứ Hoàng tử là gì.
Thật ra, mẫu thân của chàng có tư tình hay không cũng chẳng liên quan đến những người này. Mà với thân phận và địa vị của mẫu thân, dẫu làm ra một số chuyện lạ đời nhưng chỉ cần chàng mặc kệ, Hoàng thượng không truy cứu thì cùng lắm là phạt ít bạc linh tinh khi bị đám đại thần vạch tội. Chứ nào có ai dám nói gì trước mặt mẫu thân hoặc trước mặt chàng?
Nhưng Vương Hi lại khác, họ nhất quyết lợi dụng Vương Hi để che dấu chuyện của mẫu thân, nên thể nào cũng rêu rao mấy lời "Vương Hi mến mộ mình" và sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Vương Hi. Bọn họ không thể vì thoát thân mà kéo một tiểu cô nương vô tội là Vương Hi vào được.
Song nực cười hơn chính là Vương Hi còn tỏ như không sao, cùng tung hứng với Tứ Hoàng tử và Bạc Minh Nguyệt. Rốt cuộc nàng có biết mình đang làm gì không?
Có lẽ, nàng biết, nhưng dưới cường quyền không thể không cúi đầu.
Trần Lạc sầm mặt, nói:
- Các người đừng suy diễn rồi nói lung tung. Không thể vì ta và Vương tiểu thư từng gặp nhau một lần, ta đỡ nàng ấy khi nàng ấy sắp ngã mà các người lại cho rằng giữa ta và nàng ấy không bình thường. Mấy ngày trước, ta thấy một lão bà quét sân bị ngã nên đã kêu gia nhân đi gọi đại phu tới khám, bà lão kia vô cùng cảm kích và đã tặng ta một gốc mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-choi-dat-kinh-ky/894505/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.