Edit: uyenchap210
Dẫu Nhị Hoàng tử nghĩ thế nào thì Tứ Hoàng tử cũng cho rằng kế sách này của Trần Giác quá ngu xuẩn và trắng trợn. Nữ tử như thế nói thật là nông cạn, bình thường còn không sao, nhưng nếu trong nhà xảy ra chuyện, nàng ta không cản trở đã là may rồi, còn trông mong nhờ cậy được chắc chỉ là si tâm vọng tưởng mà thôi.
Nghĩ tới đây, y không khỏi liếc Vương Hi mà tiếc nuối. Người thông minh nhạy bén, lại quốc sắc thiên hương, mắt ngọc mày ngài, nhưng xuất thân quá thấp. Nếu cưới nàng ấy, với năng lực của y thì e rằng sẽ hại nàng ấy mất.
Y vẫn nên làm theo lời Trần Lạc, không kéo nàng ấy xuống nước thôi.
Mà suy cho cùng cũng tại y không có bản lãnh, không có năng lực.
Tứ Hoàng tử đã tỏ trong lòng, nhưng sâu bên trong vẫn buồn buồn vô cớ, rồi lại nghĩ đến những lời của Nhị Hoàng tử, nghĩ đến Trần Lạc không làm khó Vương Hi. Nếu y và Bạc Minh Nguyệt vẫn còn ở đây, nhỡ xảy ra vấn đến nữa, y sẽ hối hận đến mức tự tát mình mấy cái cũng không đủ xả giận mất.
Y một lòng muốn thoát thân sớm thì nào dám dị nghị gì, phụ họa mấy câu với Nhị Hoàng tử rồi vội vàng hành lễ với Trưởng công chúa, kéo Bạc Minh Nguyệt rời khỏi nơi này nhanh nhanh.
Nhị Hoàng tử thở dài. Cũng may Trần Giác chỉ gọi mấy người này tới. Còn nếu lại thêm mấy người nữa, dù hắn dùng cường quyền của Hoàng thất để đè ép thì vẫn không thể ngăn tất cả rỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-choi-dat-kinh-ky/894506/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.