Edit: uyenchap210
Vương Hi nghĩ nhanh trong đầu, ngoài vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, ngượng ngùng cười cười:
- Trong những cây trâm mà bà nội cho con có một mấn hoa*. Nhưng con chủ quan, đến Oanh Chuyển Quán mới phát hiện không thấy mấn hoa đâu. Con kêu hai a hoàn đi tìm rồi. - Sau đó, nàng nhíu mày, ỉu xìu - Nhưng con tìm qua tất cả những chỗ mà mình nghĩ đến mà vẫn không thấy. Chẳng biết nó rơi ở đâu nữa?
鬓花 trang sức cài hai bên tóc mai, phù hợp với kiểu tóc búi hai bên.
Vành mắt nàng ửng hồng như khóc, ánh mắt thì đong đầy ảo não, cùng với dung ngạo như hoa như nguyệt trông mà biết bao đáng thương.
Sắc mặt của Trưởng công chúa Bảo Khánh dịu đi.
Vương Hi thở dài một hơi, nhân cơ hội xin giúp:
- Thưa Trưởng công chúa, con không phân biệt được phương hướng, giờ cũng không biết mình đang ở nơi nao? Hai a hoàn kia lại đi đâu rồi, người có thể giúp con tìm hai a hoàn kia được không ạ?
Nàng như không hề biết trong rừng cây đã xảy ra chuyện gì bất thường, toàn bộ tâm trí đều nghĩ đến trâm cài và a hoàn.
Đây cũng là kế sách của nàng —— dựng nên một cô nương tâm hoảng ý loạn.
Nếu tâm hoảng ý loạn thì tất nhiên sẽ chẳng quan tâm đến cảnh vật xung quanh. Nàng nhìn Trưởng công chúa Bảo Khánh bằng ánh mắt cầu khẩn.
- Ra vậy! - Trưởng công chúa Bảo Khánh trông càng dịu dàng.
Bà suy tư chốc lát, thế mà lại quay sang bảo Kim đại nhân:
- Tùng Thanh, ngài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-choi-dat-kinh-ky/894504/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.