Tạ Trúc Tinh đẩy Vương Siêu, hai người lảo đảo lùi tới chỗ sofa, sau khi ngồi vào trong ghế là bắt đầu ôm hôn nhau kịch liệt, tên đã lên cung rồi thế nên chẳng hơi đâu để ý vụ quần áo nữa, Vương Siêu vội vàng qua quýt tụt quần xuống, ném lung tung qua một bên, bịch một tiếng ngã xuống ghế, chờ Tạ Trúc Tinh đến đè mình.
Ấy nhưng Tạ Trúc Tinh lại bất động, nhìn chằm chằm cái mông lộ ra của hắn.
Vương Siêu: “Nhìn cái gì?”
Tạ Trúc Tinh nhéo mông hắn một cái.
Vương Siêu kích động không nhịn nổi: “Nhanh lên nào.”
Tạ Trúc Tinh vừa bóp vừa thưởng thức cái mông của Vương Siêu.
Thoạt đầu Vương Siêu còn thoải mái mà rên rỉ, lúc sau chờ lâu quá mất hết kiên nhẫn: “Còn chưa xong hả? Có làm hay không? Không là anh đứng lên đó!”
Tạ Trúc Tinh: “Làm.”
Chịch chịch chịch.
Chia tay bốn mươi mốt ngày, làm lành rồi.
Hơn một tháng sau, tóc Vương Siêu đã dài hơn, màu da cũng trắng lên hai tông, vẻ đẹp trai quay về được hơn một nửa.
Ngày tết trung thu, hắn theo Tạ Trúc Tinh trở về quê của cậu, gặp mặt cha mẹ Tạ.
Buổi tối ăn xong bữa cơm đoàn viên, Tạ Trúc Tinh nói: “Đi thôi, em dẫn anh ra ngoài tản bộ một lát.”
Vương Siêu đang cảm thấy gò bó nên nhanh chóng chạy theo.
Bóng tối mờ mờ, không ai nhận ra bọn họ.
Hai người đi xuyên qua con đường thưa thớt người qua lại, Vương Siêu hết ngó đông lại ngó tây, bị tụt lại phía sau một đoạn.
Tạ Trúc Tinh dừng chân lại, vươn tay về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-ve-anh-thich-em-deu-co/1213714/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.